Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Ơn nghĩa sinh thành


Ngày Mẹ sinh con mái nhà tranh dột nát
Ngọn đèn dầu leo lét phựt trong đêm
Tiếng côn trùng nức nở bên thềm
Mưa dầm dề, từng cơn gió lạnh
Cha lặng thầm che chắn lại mái hiên
Sưởi ấm đêm đầu tiên con ê a tiếng khóc.

Tuổi thơ con lớn lên nơi miền quê khó nhọc
Có dòng sữa ngọt ngào của Mẹ
Có giọt mồ hôi mặn đắng của Cha…
Hai mươi ba năm con đi qua những buồn vui lắp ghép
Xâu chuỗi thành ký ức: Mẹ Cha
Thấm vào lòng con… chẳng phai nhòa.

Tháng Bảy, đêm thị thành mưa ngâu
Con thèm nghe cổ tích ban đầu
Có lời ru của Mẹ, ấm nồng nụ cười Cha…
Mùa Vu Lan con cách xa nhà
Gửi gì đây, thắp lên tình con trẻ
Ơn sinh thành nghĩa Mẹ công Cha.
                                                               -Vi Ánh Ngọc-