 |
Từ trái qua phải: Mình, Du, Bảo, Dương, Khương |
Chiều,
nghe tiếng chuông điện thoại reo, bắt máy lên thấy số bạn Khương gọi. Không
phải hẹn hò (vì hắn là nam mà), cũng chẳng bù khú cà phê, mà đón hắn chiều nay
ghé Quy Nhơn chơi. Nghe nói vậy, mình mừng rơn lên, nghĩ thầm lâu mới gặp lại
bạn cũ, chắc vui lắm đây, để gọi thêm tay Bảo nữa rồi tối vi vu Quy Nhơn. Nào
ngờ đâu, cả buổi chiều mình lại bận công việc (công việc này không thể không
làm). Khương gọi mấy lần mình đều hẹn chờ thêm xíu nữa, rồi chờ thêm xíu nữa…
rồi Khương lại chờ. Tội bạn ghê hông, hức hức.
Xong
công việc, mình chạy một mạch ra đường Xuân Diệu, tìm đến quán lai rai mà “đám”
A7 đang “ngầu”. Hi hi, toàn bạn xưa, nào Du, đã Du rồi còn Dương nữa chứ, Dương
chưa hết phải Khương lên mới đã. Hơi muộn một xíu và một câu xin lỗi cũng chưa
muộn. Không còn gì tiếc nuối ở quán nhậu, cả đám kéo đi đi bida. Nghe tay
Khương và tay Du nói ghê lắm, tưởng đánh hay lắm đây. Nào ngờ, cũng tềnh tềnh
giống mình vậy (mặc dù mình không đánh nhưng mình dám chắc cũng như mình là
cùng). Đi kèm có em trai họ hàng với Du, 5 thằng nên mình ngồi xem không đánh.
Du với em trai một phe, Dương và Khương một phe. Mấy thằng cha này đánh “hết
chê” luôn. Mỗi thằng đi gần chục cơ mà điểm mỗi bên chỉ lèo phèo con số 10 tròn
trịa (tính đúng hơn mỗi bên đi gần 20 chục cơ mà mới chỉ 10 điểm, ngẫm ra cứ
một cơ trật tất tần tật thì bù lại một cơ được một điểm), nói điều này lỡ mấy
cha có đọc thì đứng chém nhé, he he. May quá, cuối cùng đến 21h30 cũng xong,
lạy hồn phe anh Du nhà mình cán đích đầu tiên, mừng rơn cả người.